Hôm nay đã hết ngập chưa?

Ảnh của ashui

Khu vực quanh Big C qua Trung tâm Hội nghị quốc gia ngập tủm trong nước, ô tô trôi lềnh phềnh, hàng trăm người đứng chịu trận trong lúc mưa như trút nước!”. Miêu tả ngắn gọn của một người dân trên diễn đàn mạng không thể nhiều thông tin như những bài báo, bức ảnh về “thảm cảnh phố biến thành sông”, cũng không ấn tượng bằng vô số những câu đùa tình huống được sáng tác 3 ngày qua ở Hà Nội.

Nhưng nó có ưu điểm đã chọn đúng nơi xảy ra quang cảnh bi-hài là khu vực tọa lạc một biểu tượng kiến trúc nhà nước được giải thưởng, trong một quần thể xây dựng mới được quy hoạch để có dáng vóc hiện đại tương xứng với một thủ đô thuộc loại lớn trên thế giới. Đau xót hơn là câu chuyện về một bác sĩ trẻ chết trôi vì “nước lũ” trên đường tới cơ quan đóng tại khu đô thị mới Mỹ Đình. Điều tương phản mà nhiều người phát hiện ra là chính những khu phố cũ, phố cổ được xây dựng từ thời Pháp dành cho một số dân cư trú ít hơn rất nhiều so với hiện nay vẫn chứng tỏ được khả năng thoát nước nhanh chóng hơn cả trong những ngày qua. Dù chưa nói lên toàn bộ mức độ nghiêm trọng của sự kiện được người Hà Nội quan tâm nhất trong vòng 72 tiếng trở lại đây, vài dẫn chứng thực tế nói trên cũng nên khiến các nhà quản lý đô thị có tự trọng phải tự đặt câu hỏi cho mình: những năm qua chúng ta đã làm gì để thành phố này thành một nơi đáng sống hơn? Hàng nghìn tỉ đồng đổ ra những năm qua, cả tiền thuế của dân, cả tiền đi vay nước ngoài, lẽ nào để đổi lấy một kết cấu hạ tầng như vậy?

Trận mưa lịch sử vừa qua chưa phải là một thảm họa đúng nghĩa, nhưng đã gây ra bao phiền toái và thiệt hại chưa tính hết, và đáng để gọi là một “tình trạng khẩn cấp”. Tiếc rằng, các cơ chế ứng phó hiện có trước diễn biến đột xuất như vậy đã tỏ ra chậm, thiếu và yếu, một phần có lẽ vì xưa nay không ai nghĩ Hà Nội có thể trở thành "địa bàn cứu hộ". Ngoài biểu hiện đáng biểu dương nhất là sự có mặt từ rất sớm của công nhân thoát nước trong đồng phục màu cam trên vài tuyến phố ngập úng để mở hố ga, cảnh giới phương tiện giao thông, không thấy sự xuất hiện của lực lượng "phản ứng nhanh" ở chỗ đang rất cần họ, cảnh sát giao thông tăng cường tại những giao lộ kẹt cứng dòng xe cộ, nhân viên công lực và tình nguyện viên dùng phương tiện phù hợp đưa người dân ra khỏi những "ốc đảo" bị nước cô lập - bến xe, bệnh viện, tòa nhà văn phòng, khu dân cư ngập sâu, và tại sao không cung cấp nước uống, thức ăn nhanh cho những người già, phụ nữ mang thai, trẻ nhỏ có nhu cầu đang bị kẹt?… Nếu được vậy, đã không có những cảnh nhếch nhác điển hình kiểu "thế giới thứ ba, phiên bản Phi châu" được các tay máy nghiệp dư chớp lấy, đưa lên mạng internet cho toàn thế giới bình luận. Một loại thông tin "nóng" mà người dân tối cần thiết là đi đường nào không ngập, không tắc thì chỉ có được bằng cách gọi điện thoại cho người thân, người quen, hỏi… người đi ngược chiều. Còn trên mạng internet, trên sóng phát thanh truyền hình, trên hệ thống loa phường (vốn ngày thường nhiều khi lại ồn ào không cần thiết) thì tuyệt nhiên không thấy các thông báo, hướng dẫn của cơ quan chức năng. Chưa nói đến việc lãnh đạo các ngành chức năng của thành phố lên tiếng khá chậm trễ để giải thích, động viên, cam kết với nhân dân đang lúc gặp khó khăn.

Giống như cơn bão Katrina năm nào đã cho cả thế giới thấy gót chân Achille của siêu cường Mỹ, cơn mưa kỷ lục ở Hà Nội cho thấy sự phát triển khập khiễng của đô thị này. Việc ăn uống của hàng triệu người dân lâu nay hầu như đều trông chờ vào mấy chợ cóc, chợ xanh góc phố, vỉa hè… Chỉ cần một cơn mưa lớn là nông dân giảm bớt nguồn cung, và cả thành phố lên cơn sốt giá. Đến khi mưa lớn trở thành "mưa lịch sử" khiến các con đường huyết mạch bị phong tỏa, thì một cuộc khủng hoảng thực phẩm rõ ràng là khó tránh khỏi, và đương nhiên đến mức một quan chức đầu ngành chỉ biết khuyên dân chúng chờ thêm 1 tuần nữa thì giá mới bình ổn. Cũng chả trách được ông này, bởi hệ thống siêu thị chỉ mới phát triển vài năm gần đây, trong khi thương mại quốc doanh từ lâu đã rút chân khỏi "chiến trường" bán lẻ. Nhưng nếu đây không phải chỉ là một "tiểu hồng thủy" mà là "đại hồng thủy", hoặc một thảm họa có quy mô nào khác, liệu chúng ta có đủ công cụ và cơ chế để giảm thiểu thiệt hại và các tác động tiêu cực đến dân sinh? Hay đến lúc đó, mỗi người dân lại phải tự lo cho mình, được chừng nào hay chừng ấy? (Ảnh bên: Nước vẫn ngập 60cm tại đường Trần Duy Hưng, đường Phạm Hùng, Láng- Hòa Lạc, cửa ngõ phía Tây!)

"Hôm nay đã hết ngập chưa?" có lẽ là câu hỏi được người dân Hà Nội đặt ra nhiều nhất khi thức dậy vào sáng hôm nay. Mong sao, những người có trách nhiệm sẽ suy nghĩ nhiều hơn về những bài học của trận mưa lịch sử này.

Bài : Trường Khanh (Thanh Niên)
Ảnh : VietNamNet

Ảnh của vnbooks

Chính quyền và thiên tai

Khó tin, nhưng những thiên tai như mưa bão, lũ lụt, hạn hán… không chỉ gây ảnh hưởng bất thình lình và nghiêm trọng tới đời sống nhân dân, mà còn tạo ra những tác động lâu dài về mặt chính trị. Tuy nhiên, cũng có thể coi đó như "cơ hội" tốt trong chính trị.

Khi thiên tai xảy đến, các chính phủ và giới chính trị gia nói chung thường bị phê phán nặng nề nhất, vì một vài lý do tương tự nhau như: cảnh báo không kịp thời, cứu hộ không khẩn trương, cứu trợ không đủ… Tóm lại là sự phản ứng chậm chạp trước thảm họa của cộng đồng.

Việc công chúng lên án chính phủ trong thiên tai là điều bình thường cho dù ở nước phát triển hay nước đang phát triển. Còn nhớ năm 2005, bão Katrina tàn phá New Orleans (Mỹ). Báo chí và dân chúng không ngớt lời phê phán chính quyền Tiểu bang và Liên bang chậm chạp trong việc ứng cứu.

Kết quả là Tổng thống George W. Bush đã phải cách chức Michael Brown, Chủ tịch Cơ quan Thiên tai Liên bang, mặc dù ông này có công trong chiến dịch tranh cử của Bush.

Cũng không phải chính quyền Bush thờ ơ, tắc trách. Tổng thống đã ban bố tình trạng khẩn cấp, chính quyền địa phương ra lệnh cho dân di tản, lực lượng công binh tiến hành bơm hút nước.

Còn quân đội Mỹ thì huy động cả trực thăng để cấp cứu và sơ tán người dân, cũng như chuyên chở thực phẩm, nước uống và thuốc men. Mỗi gia đình sơ tán được hỗ trợ khẩn cấp 2000 USD.

Trong khi dân chúng sơ tán, các nhân viên chính phủ phải ở lại thành phố để tham gia cứu hộ. Có một cảnh sát, uất ức vì phải bỏ mặc gia đình, làm việc đến kiệt sức để cứu dân mà vẫn bị dân "chửi", đã tự sát.

Dài dòng như vậy để nói rằng khi xảy ra một thảm họa mang tính cộng đồng, việc công chúng chỉ trích chính phủ đã trở thành một khuynh hướng tự nhiên, dễ hiểu (và dễ thông cảm).

Phép thử đối với chính quyền

Vì sao lại có khuynh hướng ấy? Các nhà khoa học chính trị lý giải, thiên tai luôn là một phép thử đối với bất kỳ chính phủ nào. Nói cách khác, thiên tai cũng có ảnh hưởng lâu dài tới hệ thống chính trị của một xã hội.

Theo Giáo sư Richard Olson (Đại học Quốc tế Florida, Mỹ), dân chúng ở các vùng bị thiên tai luôn luôn mong đợi nhà cầm quyền đứng ra ứng cứu. Tính chính thống hay tính hợp pháp của một chính phủ - đối với người dân trong nước và đối với cộng đồng quốc tế - có thể tùy thuộc vào cách ứng phó của họ trước thiên tai.

Vẫn biết rằng đòi hỏi ấy nhiều khi không công bằng, bởi chính phủ về bản chất là một bộ máy cồng kềnh, khó mà phản ứng linh hoạt trước những thay đổi bất thình lình của thời tiết.

Nhưng chính phủ là thực thể duy nhất có thể huy động lượng lớn sức người sức của vào dự báo, phòng chống thiên tai; cứu giúp dân khi có thiên tai; và tái thiết sau khi thiên tai đã qua đi. "Đây là một trong những chức năng nguyên thủy của nhà nước" - ông Richard Olson nhấn mạnh.

Tất nhiên, ngoài chính phủ, còn có khu vực xã hội dân sự - tức các tổ chức phi chính phủ trong nước (NGO) và quốc tế (INGO), như Hội Chữ thập đỏ, Thầy thuốc không biên giới... Còn có các nhóm thiện nguyện, nhà thờ, nhà chùa v.v. Nhưng, chính phủ vẫn có khả năng tập hợp lực lượng mạnh mẽ hơn cả.

Người dân luôn có xu hướng trông đợi chính phủ hành động. Chính vì thế, thiên tai, địch họa là cơ hội tốt để chính phủ tạo thiện cảm và uy tín chính trị nơi dân chúng.

Tại Mỹ, sau vụ khủng bố 11/9 (sự cố cũng bất ngờ và hủy diệt như thiên tai), uy tín của Thị trưởng New York Rudolph Giuliani tăng vọt, do chính quyền thành phố đã đưa ra được những biện pháp hiệu quả để khắc phục khủng hoảng.

Tương tự, sau đợt động đất hồi tháng 5 ở Trung Quốc, uy tín của Thủ tướng Ôn Gia Bảo cũng tăng đáng kể do ông đã rất nhiệt tình và thường xuyên có mặt tại nơi xảy ra thảm họa.

Còn ở Việt Nam, hình ảnh cựu Bộ trưởng Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn Lê Huy Ngọ dầm mưa cùng lực lượng cứu hộ trong bão lũ có lẽ là hình ảnh ít khán giả xem truyền hình có thể quên được.

… và công cụ trong quan hệ đối ngoại

Thậm chí, thiên tai, địch họa còn là "thời cơ" để chính phủ nâng uy tín chính trị với dư luận quốc tế.

Trong trận động đất tháng 5 vừa qua, Chính phủ Trung Quốc đã ứng phó rất nhanh chóng: cứu hộ và cứu trợ khẩn trương; khuyến khích báo chí đưa tin kịp thời (khác với trước kia, khi Trung Quốc thường giấu nhẹm tin tức về thiên tai, coi đó là bí mật quốc gia).

Điều này giúp cải thiện đáng kể cái nhìn của phương Tây về Trung Quốc. Nó chứng tỏ chính phủ nơi đây rất quan tâm đến dân chúng, trái với Myanmar thậm chí không cho nhân viên cứu hộ nước ngoài vào nước mình.

Cùng với việc một chính phủ "ghi điểm" với nước ngoài nhờ thiên tai, còn có khuynh hướng ngược lại: Một số nước lớn coi việc cứu hộ người dân bị thiên tai ở quốc gia khác như là cơ hội để nâng tầm ảnh hưởng của chính mình.

Sau thảm họa sóng thần ở Đông Nam Á (năm 2004), tại Mỹ, có những ý kiến cho rằng: "Các thảm họa như động đất, sóng thần mang lại cho chúng ta cơ hội để thể hiện sự hào hiệp và sức mạnh của chúng ta trong việc giải thoát con người khỏi cực khổ".

Thiên tai còn nhiều, "cơ hội" còn lắm

Tearfund cho rằng có nhiều biện pháp phòng ngừa để giảm thiểu tác hại của thiên tai:

- Xây dựng hệ thống cảnh báo sớm
- Xây dựng hệ thống trú ẩn
- Tại các vùng dân cư mà hàng năm đều có lụt lội, thì xây đường thoát, di chuyển người dân ở vùng ngập lụt tới nơi cao hơn, trồng cây ngăn lở đất...

 

98% số người chết vì thiên tai trên thế giới là người dân nước đang phát triển;

Cho đến năm 2025, hơn một nửa dân số ở các nước đang phát triển sẽ bị đe dọa và đặc biệt dễ bị tác động bởi bão lũ.

Những con số thống kê "lạnh gáy" này lấy từ báo cáo của Tearfund, một trong các tổ chức cứu trợ và phát triển cộng đồng lớn nhất Anh quốc.

Tuy nhiên, Tearfund cho rằng một số thiên tai có thể ngăn chặn được (ví dụ chuyện thiên thạch rơi vào trái đất), số còn lại ít nhất cũng có thể tiên liệu và chuẩn bị trước. Điều đó nghĩa là có thể cứu hàng chục nghìn nhân mạng mỗi năm và tiết kiệm hàng triệu đôla thiệt hại vật chất.

Một quan chức của Tearfund, Andy Atkins, nói: "Đã có thời chúng ta không biết khi nào thảm họa ập đến. Nhưng ngày nay chúng ta đều biết nước nào nhạy cảm với thiên tai nhất. Lụt ở Bangladesh hay hạn hán ở Ethiopia đều khó có thể là "bất ngờ lớn" được".

Với địa thế của Việt Nam, với điều kiện khí hậu và thời tiết, cơ sở hạ tầng của chúng ta, có thể thấy những thiên tai như trận "đại hồng thủy" giữa thủ đô này vẫn còn nguy cơ xảy ra.

Nhìn từ phía chính quyền thì đây nên được coi là bài học về khả năng chuẩn bị, phòng chống thiên tai và xây dựng sự tín nhiệm trước dân chúng.

Đoan Trang / Tuần Việt Nam

Tùy chọn hiển thị bài bình luận

Lựa chọn cách thích hợp để hiển thị các bài bình luận và bấm "Lưu các thiết lập" để kích hoạt sự thay đổi.

Rate This